Đức Mẹ Cứu Sống Một Giáo Sĩ

            Một buổi sáng tháng 7 năm 1936, tôi đang làm việc ở trụ sở Truyền Giáo Hồ Nam (miền Nam Trung Quốc), có người đến báo tin: Cậu cả con ông Lư Bôn lâm trọng bệnh, xin Cha mau đi làm phước, đưa Ḿnh Thánh Chúa.
            Trụ sở Truyền Giáo và nhà ông Lư Bôn cách nhau 26 cây số ngàn. Tôi mới qua Trung Hoa. Chưa có kinh nghiệm nhiều về thời tiết và những hậu quả tai hại do thời tiết có thể bất ngờ gây ra...Vừa được tin kẻ liệt, tôi chuẩn bị Dầu Thánh, Ḿnh Thánh Chúa, rồi sốt sắng đi liền. Trong bụng tính nhẩm: 26 cây số, hơn kém chỉ 5 giờ sau là ḿnh tới nhà bệnh nhân...
            Tháng 7 bên Trung Hoa là giữa mùa Hè. Trời nóng nực kinh khủng. Tôi cuốc bộ riết để tranh thủ thời gian. Đi được nửa đường, ḿnh tôi mồ hôi đổ ra như tắm. Trên trời, ánh nắng chói chan giáng xuống... Tới được nhà bệnh nhân, mắt tôi hoa lên, chân bước lảo đảo, trong ḿnh nôn nao, rất khó chịu...
            Tôi cố gắng giúp bệnh nhân, làm đủ các phép Bí Tích. Ăn uống chút ít, rồi lăn ra giường, bán sống bán chết...
            Sáng hôm sau, tương đối thấy ḿnh dễ chịu, khỏe khoắn hơn hôm trước, nhưng tôi không thể cuốc bộ về nhà. Tôi phải dùng cáng.
            Đến gần trưa, tới một thôn nhỏ. Tôi bảo mấy người phu khiêng ngừng lại trước nhà ông xă thôn để ăn trưa, đồng thời nghỉ ngơi lấy sức. C̣n tôi không thấy đói, nên không muốn ăn uống ǵ cả. Đám phu khiêng nhất loạt nhao nhao: thưa Cha, nếu thật Cha không thấy đói, th́ chắc Cha bị “xạ” rồi. Cha phải “Ká xạ” mới trông thoát hiểm...
            “Xạ” là ngôn ngữ địa phương, chỉ một loại bệnh ở vùng nhiệt đới, do nhiệt độ và khí trời nồng nực gây ra. Rất nguy hiểm. Không chẩn chữa kịp thời, chỉ vài giờ sau bệnh nhân lên cơn, rồi lăn ra chết.
            “Ká xạ” là phương pháp phản “Xạ”. Cần áp dụng kịp thời, để khử “xạ”. Trường hợp không “phản xạ” kịp thời, con bệnh lâm t́nh trạng “bó xạ”, nghĩa là “chí nguy”, chỉ c̣n việc đợi chết.
            Một trong số mấy người phu khiêng, xin phép tôi cho anh ta chẩn bệnh. Anh ta ngâm bàn tay vào nước một lát, chịt chặt sau ót cổ tôi, búng búng vào làn da. Anh ta kêu lên: ối trời, Cha bị “xạ” rồi. Các đường máu đă bắt đầu nổi bầm. Mau, mau “ká xạ”, “ká xạ”.
            Thấy anh ta hoảng hốt, tôi cũng hốt hoảng theo.  Để kệ anh ta muốn “phản” sao th́ “phản”. Tôi nghĩ đến Chúa, đến Đức Mẹ, chuẩn bị nếu Chúa gọi tôi...
            Anh phu khiêng rở đủ mọi ngón nhà nghề của anh. Anh “phản xạ” tôi hết đầu đến lưng, hết lưng đến ngực...mà không thấy công hiệu. Tôi nôn nao, sặc sụa muốn chết... Đến lúc anh ta “phản xạ” tôi khu ngực bên trái, tim tôi như tắc lại...Bất giác, tôi như cái ḷ xo, nhẩy chồm lên, phóng đi vài bước, ngă chúi đầu vào cái bàn, rồi lăn đùng ra đất. Môi bầm tím. Hai mí mắt lộn ngược lên...Sau này nhớ lại: ngoài h́nh ảnh thần chết chập chờn và mấy lời cầu Đức Mẹ khi bổ té “Lạy Mẹ, cứu con”, tôi không c̣n ư thức một sự ǵ khác nữa... Đám phu khiêng nhốn nháo, hoảng hốt, chưa biết xử trí ra sao, th́ ông xă thôn từ đâu hối hả chạy về. Sáng hôm đó ông đi làm việc xa nhà.
            Vừa thấy đám phu khiêng và thấy nạn nhân nằm sóng soài trên đất, ông đă hiểu ngay sự thể. Ông tức tốc rửa tay, rồi vào việc. Với kinh nghiệm chuyên môn, ông nắn bóp tất cả các khớp xương, các bắp thịt, ông kềm chặt, buông ra, giây đi, giây lại, như làm nhịp đánh động quả tim. Sau một hồi, con tim nhúc nhích, động đậy, các mạch máu cũng theo đà quả tim nhúc nhích, rồi hoạt động trở lại dần dần, rồi đều đặn...Hai mí mắt tôi trở lại b́nh thường. Tôi động đậy, rồi mở mắt nh́n trời xanh thẳm, nh́n nhóm phu khiêng đang kinh ngạc, xúm xít quanh tôi...
            Ông xă thôn phấn khởi, tiếp tục món “phản xạ” tài t́nh, công hiệu của ông. Sau một hồi, tất cả cơ thể tôi nóng rực lên, một sức nóng luân chuyển trong mọi cơ thể. Tôi dần dần thấy khoan khoái, khỏe mạnh trở lại. Tôi cử động, rồi ngồi dậy, đứng lên, thở một hơi dài, đi đi lại lại...Tôi đă từ cơi chết trở về...Mọi người đều vui mừng kinh ngạc...
            Người vui mừng và hănh diện nhất, là ông xă thôn. Lúc ấy ông mới kể lại tôi đang cặm cụi làm việc, bỗng nghe có tiếng ai gọi tôi một lần, rồi hai lần. Lúc đầu, tôi tưởng ḿnh mộng mơ, không thèm để ư. Tiếng người lại gọi tôi lần thứ 3, thứ 4. Tôi bắt đầu nhớn nhác và phát sợ. Nhưng vẫn trấn tĩnh làm việc. Lần thứ 5, tiếng gọi vang lên ngay cạnh bên tôi, như có ai đứng sát đó. Tôi nổi gai ốc. Đoán chắc linh tính báo một chuyện rủi ro ở nhà. Tôi tức tốc phóng về...
            Ai đă gọi tên ông? Ai muốn giải thích cách nào th́ giải...Riêng tôi, không chút nghi ngờ: chính Đức Mẹ đă hồi âm lời tôi cầu cứu khi vấp vào bàn, ngă lăn ra đất. Người đă gọi ông xă thôn tới 4, 5 lần. Đă dun dủi ông phải trở về nhà. Đă chúc lành cho tài nghệ “phản xạ” của ông, để cứu tôi. Đức Mẹ không can thiệp, xác tôi đă chôn vùi mấy chục năm ở Hồ Nam rồi.