Đức Mẹ hướng dẫn
một quân nhân
Thời Đệ Nhị Thế Chiến (1939-1945), Đại Hàn cũng
trải qua một cuộc nội chiến khốc liệt không thua ǵ Việt Nam. Vào khoảng
1950-1953 lóe ra vài dấu hiệu cho thấy cuộc huynh đệ tương tàn sắp đến ngày kết
liễu. Dầu vậy, đêm nào cũng như đêm nào, hỏa châu vẫn sáng rực trời, bom đạn vẫn
nổ rền vang. U đầu. Điếc tai. Từa ngọn núi Nam San (phía nam Seoul), quân Quốc
gia bắn rơi. Từ bên kia vĩ tuyến 38, Cộng quân lễ phép đáp lại. Trên trời, dưới
đất, đầu phố, góc chợ, chỗ nào cũng đầy sợ hăi, nực mùi chém giết bom đạn...Cả
thủ đô Seoul rung chuyển như bị động đất dưới chân.
Giáo xứ của tôi nằm trong khu độn thổ. Lác đác đó đây những hầm trú
ẩn. Sẵn sàng đón nhận mọi rủi ro, bất trắc. Khói bom đạn bao phủ mịt mùng....
Bữa nọ, tôi đang ở hầm trú ẩn, th́nh ĺnh phát giác ra từ xa đang
tiến lại một quân nhân Bắc Hàn có vũ khí trên tay, đi bên là một người phụ nữ.
Tim tôi đập mạnh, bụng bảo dạ: chuyến này đời tôi tận số.
Đang c̣n bàng hoàng, tôi nghe có tiếng vang vọng lại: “Thưa Cha,
thưa cha””. Tôi nổi gai ốc, nghĩ thầm: quân cộng sản với vơ khí trên tay đang
hầm hầm tiến lại, mà c̣n “Cha” với “Cha”, c̣n chỉ điểm cho nó ăn tươi nuốt sống
ḿnh?...
Mấy tiếng “Thưa Cha”, “Thưa Cha”, lại vang lên. Lần này không phải
từ xa vọng lại, mà gần trước mặt tôi, từ người phụ nữ đi bên cạnh anh quân nhân
Bắc Hàn.
Anh quân nhân, một tay lăm lăm khẩu súng, một tay ra hiệu cho tôi
yên trí, đừng sợ. Tôi nao núng, buột miệng hỏi: Có chuyện ǵ? Anh Quân nhân và
người phụ nữ đến sát bên tôi. Tôi nhận ra người phụ nữ là một nữ tu tôi quen
biết. V́ hoàn cảnh, bà không bận tu phục. Anh Quân nhân ghé vào tai tôi nói nhỏ
nhẹ: Thưa Cha, thưa Cha...
Sau này tôi mới vỡ lẽ: anh ta có đạo, anh muốn xưng tội. Đă 16 năm
anh chưa gặp được Linh Mục để cáo ḿnh. Anh chụm hai tay như cái loa bắc từ
miệng anh sang tai tôi. Anh xưng tội. Tiếng anh nức nở..Hai tay run rẩy...Hơi
nóng từ anh truyền cả sang tôi...Hầm trú ẩn th́ nhỏ, lại có nhiều người hiện
diện. Kiểu xưng tội như anh cũng được và tốt lắm rồi...
Xưng tội xong, anh thở phào nhẹ nhơm. Mặt mày rạng rỡ..Anh cám ơn
tôi và cho biết đại khái: đơn vị anh đóng ở Sinui, một tiền đồn giáp giới Trung
Hoa/Bắc Hàn. Rồi dần dần chuyển xuống Naktong, vùng cực Nam của Bắc Hàn, sát vĩ
tuyến 38. Với anh, trong cuộc chiến này: ai bại ai thắng, anh không đặt nặng vấn
đề. Bắc Hàn hay Nam Hàn cũng là quê hương đất nước của anh. Là thanh niên và
công dân một nước, anh phải chu toàn bổn phận công dân và nghĩa vụ quân dịch. Là
con Giáo Hội, anh phải đầy đủ phận sự con nhà có đạo. Anh xưng tội lần chót đă 6
năm, trước khi nhập ngũ. Rồi 10 năm qua đi trong đời sống quân đội, anh chưa gặp
được một Linh mục nào để cáo ḿnh. Tất cả những nơi anh đă đi qua, anh đều cố
gắng kiếm t́m một Linh mục, mà không t́m đâu ra...
Đến Naktong, được mấy tháng, một đêm bất thần đơn vị anh bị bên Quốc
gia cho ăn trọng pháo tơi bời. Quá nửa anh em đồng đội chết tan xác. Anh chụp
lấy cơ hội, bơi qua sông Naktong, vượt vĩ tuyến 38, hy vọng sang vùng quốc gia
sẽ dễ dàng kiếm được Linh Mục. Hễ đâu thấy bóng nhà thờ là anh ṃ tới, cầu
nguyện, rồi hỏi thăm..Nhưng không ai biết hoặc không muốn giới thiệu anh với
Linh Mục...
Một bữa vào nhà thờ Myeng-Dong, thấy một tượng Đức Mẹ lớn. Anh đến
quỳ trước tượng, than thở kêu khẩn giờ lâu, xin Đức Mẹ cho anh gặp một Linh mục
để cáo ḿnh. Rồi anh lại ra đi t́m kiếm. T́m hoài. T́m măi..mà vẫn vô hiệu. Anh
chột dạ..Suy tính: khi trở lại Bắc Hàn, anh sẽ trọn đời không chút hy vọng gặp
được một Linh mục, đi sâu măi xuống vùng Nam sẽ nguy hiểm cho tính mạng anh. Suy
nghĩ đắn đo, anh quyết trở lại Myeng-Dong kêu khẩn Đức Mẹ lần nữa. Anh trở lại.
Vào nhà thờ. Đến trước tượng Đức Mẹ khóc lóc kêu xin.. Đang lúc đó, vị nữ tu từ
đâu bước tới...biết được ước nguyện của anh, vị nữ tu đồng ư giới thiệu và đưa
anh tới gặp tôi...