Thanh Nữ 28 Tuổi Khỏi Tàn Tật

            Tháng 5 năm 1928, Tổng Giáo Phận Koln tổ chức một cuộc hành hương Lộ Đức. Trong danh sách thành viên tham dự có ghi tên một thanh nữ 28 tuổi. Đă trên 10  năm (từ 1918) ngoài chứng cảm năo trầm trọng, cô c̣n bị bệnh đau thận và chứng teo chân. Khắp ḿnh tê liệt. Tay chân không cử động được, không co duỗi được. Cô đă trải qua 5 bệnh viện. 12 bác sĩ chuyên môn đă lần lượt chần chữa cô. Ông nào cũng lắc đầu, bó tay...Cô đă lănh Bí tích Xức dầu, sẵn sàng đợi chờ ngày Chúa gọi.
            Nhân cuộc hành hương nói trên, cô tha thiết xin được gia nhập, không phải để xin ơn lành mạnh phần xác, cho bằng xin ơn can đảm nhẫn nhục chịu đựng khổ đau.
            Có một điều trở ngại: ba cô mất sớm, mẹ cô không mấy dư giả về tiền bạc. Buôn bán lần hồi mỗi ngày chỉ tạm đủ cho hai mẹ con sống. Bà con lối xóm động ḷng trắc ẩn, nhưng chẳng được mấy nhà khá giả. Nghèo của, nhưng không nghèo ḷng, họ bảo nhau cầu xin Đức Mẹ cho ước nguyện của cô được thành h́nh. Đồng thời chung nhau đóng góp kẻ ít người nhiều, đủ để cô có thể nhập đoàn hành hương. Thế là cô may mắn được toại nguyện, lên đường.
            Khi tới Lộ Đức, cô nằm bất động trên cáng nửa sống nửa chết. Ai thấy cũng mủi ḷng xót thương. Có người lại bạo miệng phát ngôn bừa băi: “Để cô ta chết ở nhà có hơn không?”
            Tại Lộ Đức, người ta đưa cô ra Hang Đá cầu nguyện, cho cô uống nước suối Đức Mẹ... Ngày thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư...Bệnh t́nh của cô trước sao sau vậy. Không ǵ thay đổi. Sang ngày thứ năm, bệnh nhân bắt đầu mê sảng, đôi lúc tỉnh lại, cô nói th́ thào: “Biết vậy, để tôi ở nhà, chết trong tay mẹ tôi...”
            Nắm lấy cơ hội, lũ quỷ kéo đến tấn công, thổi vào tai cô: “Thấy chưa? Lộ Đức! Lộ Đức! đức ǵ? Hành hương! Cầu nguyện? Rồi mày cũng ngỏm như muôn vàn người khác...”
            Cô nghe rơ những tiếng đó. Miệng cô chỉ nhấp nháy, phát không ra lời. Cô mê đi, rồi tỉnh lại. Tỉnh lại, rồi lại mê đi. Trong một lúc bất ngờ, cô kêu lên: “Lạy Chúa, xin vâng ư Chúa. Lạy Mẹ, xin giúp con bằng ḷng chịu đau khổ, thử thách...” Vừa kêu hết lời, cô lịm đi giờ lâu...Tỉnh lại, cô thấy trong ḿnh đau đớn, ê ẩm, như có ai cắt xẻo xương thịt ḿnh vụn ra từng mảnh. Mấy người y tá đứng chung quanh sụt sùi mà bất lực. Họ định khiêng cô ra Hang Đá nhưng cô ra hiệu từ chối: “Thôi, tôi đă khấn nguyện xin vâng ư Chúa. Tôi xin được chết lành thôi...”

            Trưa ngày thứ sáu từ khi đến Lộ Đức, mấy người y tá phục dịch lại đến thăm cô. Họ cho cô hay, ngày mai đoàn hành hương sẽ lên đường trở về. Hôm nay, ngày chót, cô nên ra Hang Đá cầu xin lần nữa, đồng thời từ giă Đức Mẹ Lộ Đức. Cô đồng ư. Cô được đưa ra Hang Đá. Cầu nguyện. Uống nước suối...Vừa uống xong một ly nước suối, cô thấy trong ḿnh nóng ran,  đồng thời một sức mạnh mới lạ, mạnh mẽ, luân chuyển khắp thân thể...Cô từ từ cử động chân tay, duổi ra co vào, đứng lên, bước đi. Đă 10 năm nay, hai chân cô co dúm lại, giờ này cô tự động bước đi, quỳ xuống, nước mắt ràn rụa, môi miệng líu lo...
            Chắc hẳn là những giọt nước mắt tràn ngập mừng rỡ, biết ơn, môi miệng phát không ra lời. Chỉ trong chốc lát, tin việc lạ loan ra...Trong công trường, chỉ c̣n nghe vang bài ca cảm  tạ TE DEUM...chấn động cả một góc trời...

                                                (Trở lại đầu trang)