Ðức Mẹ Cứu Một Thiếu Niên
Ngày 31 tháng 5, trên trục giao thông Stuttgart-Ulm một tai
nạn xe hơi khủng khiếp xẩy ra: Chiếc Fiat-126 bẹp dúm, không còn nhìn ra
hình dạng. Bác tài chết cháy trong xe. Ba người đồng hành: hai người chết
tại chỗ, không kịp một lời trăn trối; người thứ ba bị thương trầm trọng,
mê man. Cảnh sát công lộ và bác sĩ cấp cứu cho biết: khó lòng sống nổi....
Chiếc Fiat. “Fiat” không phải lời “Xin vâng” Ðức Mẹ thưa với
Sứ thần truyền tin. “Fiat” là 4 nét đầu của 4 chữ: Fabbrica italiana
automobile Torino (viết đúng văn phạm Ý thì: la Fabbrica Italiana dell’
automobile in Torino). Tạm dịch: Xưởng chế xe hơi Ý Ðại Lợi ở Torino,
hoặc Hãng đóng xe hơi ở Torino, nước Ý.
Vì tiếng Fiat dính dấp tới Torinô, một thành phố khá lớn miền
Bắc Ý, tôi sực nhớ đến Thánh Don Bosco, nhớ đến em Carlo, nhớ đến ơn lành
Ðức Mẹ đã ban ở đó
Torinô là quê quán của Don Bosco. Là nơi đã một thời Don Bosco
vẫy vùng, dụng võ, đã làm ơn ích không biết bao nhiêu cho Giáo hội và giới
trẻ...
Không xa Tu viện của Don Bosco, Carlo sinh sống an vui với cha
mẹ trong một gia đình bình dân, thanh bạch. Carlo chưa đầy 15 tuổi. Ngày
nọ, em ngã bệnh. Rồi bệnh tình cứ mỗi ngày thêm trầm trọng. Bác sĩ chăm
sóc Carlo nói nhỏ với cha mẹ em: Carlo không sống nổi, xin ông bà tìm linh
mục làm các phép sau hết cho em...
Trong lúc mê man, nửa tỉnh nửa mê, Carlo chốc chốc lại gióng
lên: Cha Bosco đâu? Xin kiếm Cha cho tôi. Nhưng Bosco không có ở nhà. Cha
đi vắng đã mấy tuần lễ rồi...Cha Phó sở tại được mời tới làm các phép và
giúp Carlo chết lành...
Carlo vẫn trằn trọc, miên man...Trong lúc mê sảng chống chọi
với tử thần, Carlo chốc chốc lại gióng lên: “Cha Bosco đâu? Kiếm Cha Bosco
cho tôi”.
Bosco thình lình trở về. Ðược biết Carlo lúc hấp hối, luôn
gióng gọi tên mình. Bosco hối hả tới nhà Carlo. Vừa thấy Bosco, ai nấy đã
nhao nhau: Trời ơi, Cha đến trễ quá, Carlo tắt thở đã gần 7 giờ rồi.
Bosco lặng lẽ tiến vào phòng để xác Carlo. Mẹ và bà dì Carlo
đang nức nở, khóc lóc, quỳ gối cầu kinh. Chung quanh giường xác Carlo: đèn
nến, hoa lá tưng bừng. Bosco lặng lẽ tiến lại giường xác, ban phép lành
cho Carlo, gọi Carlo với giọng quả quyết: “Carlo, con, dậy đi”.
Những người có mặt thấy xác Carlo động động, rồi Carlo mở to
đôi mắt, kêu lên: “Ôi, Cha Bosco. Thưa Cha, con nhớ tới Cha. Con kêu Cha
hoài. Chúa đã đưa Cha tới đây. Tạ ơn Chúa. Cám ơn Cha. May quá...”
-Carlo, con, cứ nói...Con cứ nói. Cha đây. Cha có thể giúp con
được gì?
-Thưa Cha, lần cáo mình mới đây, con không xưng một tội nặng,
phạm trước đó ít ngày. Trong lúc mê man vật lộn với tử thần, con thấy mình
chênh vênh trên miệng một vực thẳm. Dưới vực đầy lửa bốc cháy phừng phừng.
Cạnh ngay đấy ồn ào một lũ người xấu bụng, chỉ chực đẩy con xuống hố.
May thay, bất chợt xuất hiện một bà dịu hiền, xinh đẹp tuyệt
vời. Bà nắm tay con, bênh đỡ con, bà quay nói với lũ đông: tụi bay lui ra,
bé này chưa bị lên án... đúng giữa lúc đó, con nghe Cha kêu con ngồi dậy...Thưa
Cha, bây giờ con xin cáo mình...
Don Bosco xin mọi người ra khỏi phòng. Mọi người lui ra, hồi
hộp, hoang mang, sợ hãi...
Sau khi Carlo cáo mình, mọi người lại được phép vào phòng.
Carlo mặt mày rạng rỡ, nói to: Cha Bosco đã cứu tôi khỏi trầm luân hỏa
ngục.
Tiếp đó, Carlo còn chuyện trò hồi lâu với mẹ, với bà dì, với
bà con hiện diện. Ai nấy sửng sốt, rụng rời. Tưởng như mình đang ở một thế
giới hôn mê nào đó...
Sau chừng hai giờ, thân thể Carlo bắt đầu xám lạnh, da thịt
biến màu dần dần, trở nên cứng, trắng, như cẩm thạch. Bosco hỏi dồn:
“Carlo, con, linh hồn con bây giờ trong trắng. Con đã trở nên con yêu của
Chúa. Cha xin hỏi: Con muốn sống, ở lại trần thế với chúng ta, hay con
muốn về với Chúa?”
Rành rọt, dẽ dàng, Carlo đáp:
-Con muốn về với Chúa.
-Tốt lắm, Carlo. Xin tạm biệt con. Xin tạm biệt con. Trên
trời chúng ta sẽ gặp nhau...
Carlo từ từ nằm xuống, đặt đầu trên chiếc gối mềm, bình thản
nhắm lại đôi mắt đượm nhuần siêu thoát....