Đức Mẹ Cho Một Thiếu Nữ Khỏi Bệnh
Ngày
13 tháng 6 năm 1931.
Sau cuộc cung nghinh Thánh Thể ban chiều, đang lúc mọi người giải tán
đổ ra tứ phía, th́ từ phía bàn thờ muôn tiếng đồng loạt hô lên: Phép
lạ, phép lạ. Mọi người nín thở, ngơ ngác nh́n nhau...Rồi không ai bảo
ai, biển người tự động ùn ùn đổ về phía có tiếng hô.
Chuyện ǵ vậy?
Carmina, một thiếu nữ 17 tuổi, đang đứng bên phía trái bàn thờ, chan
ḥa nước mắt, môi miệng mấp máy, nói không ra lời...
Carmina sinh tại Santarem, nhưng đă trên 10 năm đi về Lisbona. Từ 5
tháng nay, Carmina bị chứng khái huyết . Đă 4 tháng rồi, Carmina chỉ
nằm trên giường chờ chết. Từ đầu đến chân, chỗ nào Carmina cũng thấy
nhức nhối, ê ẩm. Một tiếng động nho nhỏ hay một tia ánh sáng, đủ làm
cho Carmina bứt rứt, nổi khùng... Đêm ngày Carmina trốn ánh sáng như
chuột trốn mèo trong hang... Ba ông bác sĩ đă tận t́nh điều trị
Carmina. Nhưng bệnh t́nh vẫn không thuyên giảm. Tháng trước, một bác
sĩ phát giác Carmina bị thêm chứng lao phổi. Thế là hy vọng sống c̣n
của Carmina tiêu ma hết. Gia đ́nh của Carmina bỏ mọi hy vọng, đi kiếm
Cha Sở làm các phép Bí Tích sau hết cho Carmina và giúp Carmina chết
lành...
Sau
khi lănh Bí Tích bệnh nhân và rước lễ, Carmina thấy bừng lên
trong ḿnh một niềm tin tưởng mănh liệt vào Đức Mẹ Faitma. Carmina xin
cha mẹ vui ḷng cho ḿnh được đi Fatima, đừng bận tâm về lộ phí, lại
quả quyết với cha mẹ: Đức Mẹ sẽ cho ḿnh lành mạnh.
Ngày 12 tháng 6, Carmina nằm trên chiếc băng ca. Có mẹ và chị tháp
tùng. Được chở trên xe Fatima. Từ nhà đến Fatima hơn 10 giờ xe hơi.
Carmina bị xóc lên, lồng xuống, đau đớn khốn khổ, không bút mực nào tả
hết...
Hôm
sau, 13 tháng 6, nhân viên phục dịch ở Fatima đưa Carmina ra khu dành
riêng cho bệnh nhân ở công trường, để Carmina dự lễ, lănh phép lành
Thánh Thể và tham dự vào các việc đạo đức khác.
Thánh lễ xong, Phép lành Thánh Thể xong. Cung nghinh tượng Đức Mẹ cũng
xong. Mọi việc đạo đức khác cũng đều xong hết. Nhưng Carmina trước sao
sau vậy. Thật là tuyệt vọng.
Một
linh mục đứng xa xa, nh́n thấy Carmina trong t́nh trạng tuyệt vọng,
động ḷng xót thương, Cha tiến lại Carmina, cúi nh́n, hỏi nhỏ:
-Con muốn được lành mạnh không?
-Dạ
muốn lắm.
-Muốn
thật t́nh? Hay chỉ muốn sơ sơ vậy thôi?...mà thôi, con không cần trả
lời. Cha xin được hỏi một câu: Chúa Giêsu là đầu, chúng ta tất cả là
chi thể ḿnh mầu nhiệm. Một chi thể lành mạnh, một chi thể đau ốm,
theo con, Chúa thương chi thể nào hơn?
-Chi thể đau ốm.
-Đúng
vậy. Vậy bây giờ con muốn được lành mạnh, hay bằng ḷng chịu ốm đau?
-Carmina
hiểu ư. Không đáp lại. Cô từ từ nhắm hai mắt. Cúi đầu xuống, như biểu
đồng t́nh xin theo ư Chúa, bằng ḷng chịu bệnh tật. Nhưng rồi thoát
chốc, cô mở mắt, ngẩng đầu lên, như người ngủ tỉnh dậy...Cô thấy trong
ḿnh khoan khoái, khỏe mạnh...Cô cử động chân tay... cô ngồi lên...Cô
đứng dậy... Rồi bắt đầu bước tới bước lui...Cả đám đông sửng sốt, bu
lại quanh cô...Nhưng nhân viên phục dịch và trật tự đă cản được đám
đông, đưa Carmina vào Văn Pḥng Thường Trực của Ủy Ban Lương Y Quốc Tế...
Bác
sĩ Pereira, trước đó ít giờ đă tuyên bố về t́nh trạng tuyệt vọng của
Carmina, bây giờ vừa xúc cảm vừa bỡ ngỡ đến xanh cả người, nói với các
bác sĩ đồng nghiệp có mặt tại đó:
-Tôi
thật không hiểu nổi: Carmina lúc đưa ra công trường, đă gần chết. Bây
giờ cô bằng xương bằng thịt đứng đây. Lành mạnh. Ăn nói, đi lại như
mọi người...Thật là hy hữu...Thật là siêu phàm...
Ở
Văn Pḥng Thường Trực của Ủy Ban Lương Y Quốc Tế Carmina đă được khám
xét cẩn thận, được ghi chép đầy đủ vào biên bản điều tra...Rồi Carmina
tự động đi lại vài ṿng ở công trường. Rồi vào Hang Đá Đức Mẹ tạ ơn,
giữa muôn vàn tiếng tung hô, chúc tụng của quần chúng...
Hôm
sau, Carmina trở về nhà. Bà cụ nội đă ba bốn ngày nao núng mong chờ
tin tức. Ngày thứ năm, nghe tiếng ồn ào xe về, Bà cụ vội vàng mở cửa
sổ nh́n xem. Cụ không nh́n thấy Carmina mà chỉ thấy cái băng-ca đă xếp
lại, cột ở nóc xe. Cụ ̣a lên khóc: Trời ơi, cháu tôi. Carmina ơi, con
đă chết rồi. Con chôn ở đâu? Sao không chết ở nhà, để nội nh́n con một
lần nữa. Cụ vô pḥng, khóc nức nở. Có tiếng gơ cửa...Cụ mở ra: Carmina
hiện ra, đi đứng lành mạnh, chạy lại ôm lấy cụ...Nội khóc...Khóc v́
mừng vui...Khóc v́ biết ơn Đức Mẹ.....